Hoan Dm Dong Tien Kham The Re Up Chuong 15 Ngan Y Linh Chuong Bac Dai Phu 1


Chương 15: Ngân y linh (Chuông bạc đại phu) – 1

Lưu sư gia bất thình lình bị dọa sợ, thân thể lão cứng ngắc, hai mắt trợn trừng, kinh hãi đến mức quên cả hô hấp.

Tạo nghiệt quá nhiều, một ngày nào đó ngay cả mẹ đẻ cũng không dám gặp. Bộ dáng chật vật của lão đối lập với Lưu Xung đang gạt lệ ở bên cạnh, quả thực có chút châm chọc.

Bà lão vươn tay lau nước mắt, nhìn Lưu sư gia, tiếng khóc thút thít dần dần bình ổn lại. Đôi mắt bà ngấn nước đục ngầu, kết hợp với vẻ mặt bình tĩnh, không hiểu sao trông lại càng thêm thân thiết bi ai.

"Ngươi run cái gì?" Lưu lão thái hỏi, "Chẳng lẽ còn sợ mẹ ruột đến lấy mạng sao?"

Lưu sư gia theo bản năng lắc đầu, mặt lão trắng bệch, miệng run rẩy, lắp bắp nói: "Con chỉ là...... Chỉ là......"

Lão nói được hai câu liền nghẹn cứng họng, không nói nổi nữa. Lão cúi thấp đầu thở hổn hển, không ngừng đổi tư thế, quỳ rạp trên đất, dập mạnh đầu với Lưu lão thái thái: "Con tin lầm lời quỷ quái của tên thuật sĩ kia, nhất thời hồ đồ tạo nghiệt, con trai bất hiếu."

Nói xong hai câu, lão ứa nước mắt, cái trán rớm máu đặt trên mặt đất, không nói nên lời nào hoàn chỉnh.

"Biết trước rồi mà vẫn làm?" Tiết Nhàn chán ghét nhìn bộ dáng rụt mình của lão, thấy cực kỳ ghê tởm. Tính tình y vốn thẳng thắn bộc trực, ghét nhất là kẻ vòng vo trốn tránh trách nhiệm. Bất hiếu là bất hiếu, ích kỷ độc ác là ích kỷ độc ác, đẩy hết tất cả lên người thuật sĩ, đúng là không biết xấu hổ. Vì lời quỷ quái như vậy mà liền hãm hại mẹ ruột.

Lưu lão thái thái chẳng nói một từ, vẫn lẳng lặng nhìn về phía Lưu sư gia như trước. Dù là ai khi nhìn thấy đứa con do mình sinh ra rồi nuôi nấng biến thành bộ dáng như vậy, trong lòng đều sẽ không dễ chịu. Bà ngừng hồi lâu, thở dài nhẹ nhàng nói: "Một bàn tay vỗ không nên tiếng."

(Một bàn tay vỗ không nên tiếng: phép ẩn dụ ý nói mọi sự mâu thuẫn ,tranh chấp, tình cảm.... không phải do một phía gây nên. Câu này xuất phát từ tác phẩm "Hồng Lâu Mộng" của Tào Tuyết Cần, trong hồi 58 nhân vật Tập Nhân có nói: "Một bàn tay vỗ không nên tiếng, người già cư xử bất công, con bé thì cũng đáng ghét.")

Nếu ngươi không có lòng dạ đó, thuật sĩ có nói thế nào ngươi cũng sẽ không tin.

Vừa nghe lời này, Lưu sư gia đang quỳ rạp liền cứng đờ. Lão cẩn thận ngẩng đầu, nhìn về phía Lưu lão thái thái, muốn nhìn ra chút dấu vết từ trong mắt bà, song lại chẳng phát hiện bà có chỗ nào giống lệ quỷ oan hồn.

Lưu lão thái thái lại thở dài, vẫy vẫy tay với lão: "Lại đây chút."

Lão thái thái có lẽ trời sinh tính đã chậm, giọng điệu vẫn mềm nhẹ như trước, nhưng bên trong lại mang theo chút bất đắc dĩ.

Loại bất đắc dĩ này cũng không phải là do mang hận thù oán giận, Lưu sư gia nghe vậy thì hơi do dự, lão tiến đến gần Lưu lão thái thái, trong mắt thậm chí còn mang theo vẻ chờ mong —— Dù sao người hóa thành lệ quỷ thật sẽ không có giọng điệu như thế, có lẽ vẫn còn có thể cứu vãn đường sống.

"Nhìn mẹ." Lưu lão thái thái thấp giọng nói.

"Đúng là rất lâu rồi con không được nhìn mẹ kỹ như vậy." Lưu sư gia được một tấc lại tiến một thước, nói thêm một câu.

Lưu lão thái thái nhìn lão, rồi sau đó nâng tay lên cho lão một cái tát!

Bốp!

Tất cả mọi người không hề đoán trước được bà bỗng dưng lại làm như vậy, đều sửng sốt trong chốc lát.

Lưu sư gia bưng mặt, vô cùng khiếp sợ.

"Mẹ, mẹ ——" Lão không nói tiếp nổi.

"A...... Ta cũng ngứa tay." Tiết Nhàn cảm thán.

Huyền Mẫn: "........"

Lưu sư gia có lẽ là quá mức chấn kinh, căn bản không nghe thấy tiếng nói thầm của Tiết Nhàn, lão bưng mặt ngây ngẩn hồi lâu mới lấy lại thần trí: "Con, con cũng là vì chẳng còn cách nào, đúng thật là chẳng còn cách nào. Con mời thuật sĩ vốn là vì mẹ."

Lão thì thào xong câu này, dường như bỗng nhiên tìm được hướng giải thích: "Con mời tên thuật sĩ kia ban đầu là vì mẹ, thân thể của mẹ ngày càng kém, nửa người bị còng nặng, lão lang băm Giang gia nói với con đó là bệnh này kéo theo bệnh khác, khó có thể khỏi hẳn, lúc đó con mới nảy ra ý định tìm thuật sĩ. Chắc mẹ không biết đó thôi, căn phòng phía Đông Bắc mà mẹ ở là vị trí tốt, thuật sĩ kia nói với con nếu bố trí vị trí tốt thì có thể sinh tử nhân nhục bạch cốt, con hi vọng mẹ sẽ sớm khỏi bệnh. Nên....... Ầy........"

(Sinh tử nhân nhục bạch cốt nghĩa là làm người chết sống lại, khiến xương trắng lại thêm da thịt, câu này thường dùng để nói về hiệu quả chữa bệnh thần kỳ, như thể cải tử hoàn sinh.)

"Phòng Đông Bắc không phải là chỗ ở của đứa con út Lưu Tiến của ngươi sao?" Tiết Nhàn buồn bực nói.

Lưu sư gia đang thở dài thì nghe thấy câu này, theo bản năng giải thích: "Tiến Nhi sau này mới chuyển vào đó."

"Ta biết." Lưu lão thái thái im lặng hồi lâu chợt mở miệng, bà nhìn Lưu sư gia, dường như đang nhớ lại: "Ngươi không chỉ cho ta ở phòng tốt, còn ngày ngày đến thăm nom, bưng trà rót nước, khi ta bị liệt không dậy nổi, ngươi cũng ở bên giường hầu hạ....... Mẹ đều nhớ kỹ."

Nhưng mà có người cực kỳ mâu thuẫn, nói lão bất hiếu, lão thực sự đã làm tròn đạo hiếu. Nói lão có hiếu thật, lão lại chỉ vì hai ba câu nói của thuật sĩ mà đem mẹ đẻ trấn dưới nhà, có thể dùng đến đâu thì dùng hết, nửa điểm cũng không lãng phí.

"Nhưng mà........" Lưu lão thái thái đột nhiên nói, "Ta bị ngươi trấn dưới này mới biết được, căn phòng tốt mà ngươi cho ta ở là từ đâu mà có, đó là do lấy mệnh Xung Nhi của ta để đổi."

"Một cái tát này của ta, là thay Xung Nhi đánh ngươi!" Lưu lão thái thái dứt lời, thình lình lại nâng tay.

Bốp!

Cái tát thứ hai nện vào nửa bên mặt khác của Lưu sư gia.

"Còn một tát này, là thay đại phu của y đường Giang gia đánh ngươi!" Lưu lão thái thái chậm rãi nói: "Thuốc trong mấy ngày cuối cùng của ta, là do ngươi đổi đúng không? Tuy rằng thần trí ta chẳng thanh tỉnh gì mấy, nhưng thuốc bị đổi ta vẫn nhận ra được. Ngươi là do ta đẻ ra, trong bụng ngươi nghĩ cái gì ta đều biết....."

Bà lắc đầu, thở dài nói: "Ngươi thấy dù sao mẹ cũng chẳng khỏi nổi, đứa con trai hiếu thảo nhà ngươi trong mắt một kẻ sắp chết, quả thực cố hết sức vẫn chẳng diễn tốt được. Ra vẻ để tạo thanh danh là đủ, ngươi nghe theo mấy lời của tên thuật sĩ đó, muốn mời mẹ lên đường trước, có đúng hay không?"

Lưu sư gia quỳ sụp ở chỗ cũ, không hề nói gì.

"Ngươi làm thì làm, nhưng không nên đổ hết tội lỗi lên đầu đại phu Giang gia. Lúc ấy tuy ta không mở được mắt nói không nên lời, nhưng những gì đám nha đầu bàn tán ta đều nghe thấy, đại phu Giang gia bị ngươi đổ oan thành lang băm hại người, ngươi có đuối lý hay không?"

Lão thái thái khép mắt lại, thân thể vừa được thả ra của bà có vẻ không chống đỡ được bao lâu nữa, thân hình ngày càng mờ nhạt, khuôn mặt chẳng thấy rõ được nữa: "Ta là mẹ ruột của ngươi, Xung Nhi là con trai ngươi, người nhà có khuôn phép của người nhà, người ngoài là người ngoài. Mẹ giúp ngươi đẩy cối xay ba năm, xem như vì con cái, Xung Nhi ở trong căn phòng này lâu như vậy, cũng xem như trả món nợ ngươi nuôi dưỡng nó hai mươi năm........ Vậy, món nợ ngươi nợ Giang gia, cũng phải trả đi thôi."

"Mẹ, mẹ nói thế là ý gì?" Lưu sư gia đột nhiên ngẩng đầu, thần sắc mờ mịt xen lẫn bối rối.

"Nợ người ta là nợ, xóa bỏ không hết, nợ vẫn còn đó." Lưu lão thái thái sâu xa nhìn lão một cái, quay đầu nói với Huyền Mẫn: "Đại sư, có phải ta nên lên đường rồi không?"

Có vẻ bà tưởng Huyền Mẫn là loại tăng nhân sẽ làm pháp siêu độ, nên nhẹ giọng hỏi.

Huyền Mẫn rủ mắt nhìn bà, rồi sau đó vươn tay chỉ vào cối xay.

Không đợi hắn mở miệng, lão thái thái gật đầu, có vẻ đã hiểu ý hắn. Bà quay đầu nhìn về phía Lưu Xung. Tên ngốc khóc bù lu bù loa bấy giờ đã ngẩng đầu lên, hắn không hiểu rõ những lời bà nội vừa nói, lúc này bất chợt có cảm ứng khi Lưu lão thái thái đi về phía mình: "Bà nội........ Bà, bà mệt ư?"

"Phải, bà mệt rồi." Lưu lão thái thái dịu dàng nói: "Phải đi ngủ một lát."

"Về sau con đốt vàng giấy thì có thể thấy bà không?"

"Những gì con nói bà nội đều nghe thấy, có lẽ con không nhìn thấy bà, nhưng bà vẫn...... luôn nhìn con." Lưu lão thái thái nói xong, xoay người tiến vào cối xay đá.

Huyền Mẫn vươn tay cầm cối xay lên, lại nhặt người giấy Giang Thế Ninh đã biến về nguyên hình đang nằm bẹp trên mặt đất, xoay người đi ra khỏi phòng.

"Đại sư! Đại sư! Mặt của ta ——" Lưu sư gia kinh ngạc, nghiêng ngả lảo đảo đuổi theo, lão vừa run tay sờ lên mặt mình, vừa la lớn: "Sao lại sưng lên thế này?!"

Huyền Mẫn liếc mắt nhìn lão.

Chỉ thấy hai bên má Lưu sư gia bỗng dưng sưng vù, hiện rõ hai vết bàn tay. Vết bàn tay đỏ như máu, tựa như phủ một lớp váng dầu, gân xanh dưới da đều có thể thấy rõ ràng, trông như mạng nhện, nhìn vào quả thực khiến người ta sợ hãi.

"Oán quỷ không thể chạm vào người." Huyền Mẫn nói.

Chỉ trong nháy mắt, mặt Lưu sư gia đã sưng đến mức ngay cả nói chuyện cũng có chút khó khăn: "Vậy vì sao ta....."

"Oán quỷ hàm oan có một cơ hội hỏi công đạo." Huyền Mẫn nói: "Có thể lưu dấu trên người oán chủ."

Lưu sư gia kinh sợ: "Sau khi lưu dấu thì sao? Bà ấy sẽ đến lấy mạng ta ư?"

Huyền Mẫn lạnh lùng nói: "Bà ấy lưu dấu không phải là vì mình, là lưu lại thay Lưu Xung con ngươi và đại phu Giang gia, hết thảy cực khổ mà hai người này phải chịu đều là do ngươi, giờ trả hết lại cho ngươi."

Lấy đạo của người trả lại cho người. (Nghĩa là dùng cách người khác bức hại mình để đối phó với người đó, tương tự "Ăn miếng trả miếng".)

"Đừng đi đừng đi, cứu ta! Đại sư cứu ta với ——" Lưu sư gia xông tới quỳ xuống trước mặt Huyền Mẫn, dùng hai đầu gối sáp tới hai bước, túm chặt lấy vạt áo tăng y của Huyền Mẫn.

Tiết Nhàn ở bên hông Huyền Mẫn đột nhiên hỏi: "Họ Lưu kia, ta hỏi ngươi! Giữa mùa hạ năm nay, ngươi có từng đi qua huyện Hoa Mông ở Quảng Đông không?"

Lưu sư gia đang trong cơn kinh hoảng, theo bản năng cho rằng lời này là do Huyền Mẫn hỏi, lắc đầu lia lịa nói: "Chưa từng chưa từng, từ trước đến nay chưa từng đi xa như vậy."

Lão đáp xong lại run cầm cập cầu xin: "Cứu ta, cứu ta với......"

"Sao có thể thế được?" Tiết Nhàn lạnh lùng nói.

"Là thật, là thật mà! Một câu cũng không giả dối, sao ta dám lừa ngài chứ?" Trông bộ dáng kia của Lưu sư gia, quả thực hận không thể dập đầu xuống đất, đúng là không giống giả bộ.

Nhưng sao có thể như thế được? Nếu chưa từng đi qua Hoa Mông, vậy sao lại mang theo vết máu đó?! Tiết Nhàn nhìn vết máu bên tai lão mà lúc trước Huyền Mẫn chỉ ra, trong lòng nửa là khó chịu nửa là khó hiểu.

"Nếu ngươi có nửa câu giấu giếm ——"

"Không dám không dám, làm sao dám....... Đúng rồi!" Vì cầu cứu, Lưu sư gia lúc này có vẻ vô cùng tích cực, hận không thể banh đầu ra cho người ta xem, "Đúng rồi! Nói đến huyện Hoa Mông ở Quảng Đông, ta có gặp một người đến từ nơi đó, là một người đánh cá, nhưng mà giữa ta và hắn không có gì cả, ta chỉ mua từ hắn một hạt châu trông giống vàng mà không phải vàng thôi ——"

"Hạt châu?! Trông như thế nào?" Tiết Nhàn nghe vậy thì lập tức ngắt lời Lưu sư gia, y chợt nhớ tới tiếng keng keng quen thuộc trước khi bị cuốn vào trận cục, nhịn không được hỏi: "Hạt châu kia đang ở đâu?"

Lưu sư gia hơi co rúm lại, ấp úng nói: "Ở......"

"Ngươi lẩm bẩm cái gì?! Nói to lên coi!" Tiết Nhàn thấy đúng vào thời khắc mấu chốt mà lão cứ lề mề, hận không thể giương móng vuốt hất lão đến biển Nam.

"Thuật sĩ nói linh khí của hạt kim châu đó rất dồi dào, nên luyện hóa vào trong cối xay rồi......." Đầu Lưu sư gia sắp lọt thỏm vào cổ áo đến nơi.

Tiết Nhàn: "......." Mịa nó ngươi đem chân long chi thể (thân thể của chân long) luyện vào trong cối xay? Mịa nó sao ngươi không nhét chính mình vào trong đó luôn đi?!

Y tức điên tiết, trực tiếp nhắm mắt xuôi tay.

Huyền Mẫn thấy y không có động tĩnh gì, lại nhấc chân lên.

"Ngài không thể đi, không thể đi, cứu ta, cứu ta với........." Lưu sư gia bấu chặt góc áo Huyền Mẫn, quyết chết không buông tay.

Huyền Mẫn rũ mắt nhìn lão một lát, sau đó đột nhiên ngồi xổm xuống. Hắn thấp giọng niệm một câu mà Lưu sư gia nghe không hiểu, giống như một câu kinh văn cổ xưa vậy.

Dứt lời, hắn dùng mu bàn tay gõ vào trán Lưu sư gia một cái, Lưu sư gia chỉ cảm thấy đầu óc chấn động, như thể có cả vạn cái chuông cùng vang lên.

Lão giật mình, lẩm bẩm nói: "Giải, giải dấu rồi ư?"

Huyền Mẫn nhìn lão, bình tĩnh nói: "Chỉ là bảo đảm —— nợ chắc chắn phải trả."

Lưu sư gia nghe vậy, lập tức cứng đờ người.

Huyền Mẫn thuận tay giựt ra vạt áo tăng y bị Lưu sư gia nắm, đứng lên nhấc chân đi.

Lưu sư gia sực tỉnh, lăn theo kêu: "Phật gia, Phật gia hướng đến từ bi vi hoài ——"

Huyền Mẫn không quay đầu lại, sải bước đi ra ngoài, lạnh lùng đạm nhạt nói: "Bần tăng, từ trước đến nay không tu từ bi."

Editor: Tết đến è cổ ra dọn nhà nên ra chap muộn, bà con thông cảm.

loading...