Hoan Dm Dong Tien Kham The Re Up Chuong 13 Khong Ma Ban Coi Xay Rong 4


Chương 13: Không ma bàn (Cối xay rỗng) – 4

Lưu Xung lần này quả nhiên đúng như lời Huyền Mẫn, nốt ruồi ở má trái, áo cũng là cái màu xanh xám như sáng nay. Nhìn từ trên xuống dưới chẳng thấy có bất cứ vấn đề gì.

Hiển nhiên, đây là chính chủ.

Khi Lưu Xung đi ra từ cửa hông, biểu tình trên mặt mang theo ba phần hoang mang, bảy phần ảo não. Hắn cẩn thận đi từng bước vượt qua cửa hông, do dự tiến hai bước, bấy giờ mới thoáng nhìn Huyền Mẫn.

Hắn đầu tiên là sửng sốt chớp mắt một cái, rồi sau đó lại đột nhiên xụ mặt, lông mày nhíu thành hình chữ "Bát ( )": "Vừa rồi ta thấy, thấy bà nội......"

Tên ngốc vừa nói vừa chỉ tay về phía ngoài cửa hông: "Ở đằng kia kìa."

Bà nội?

Đó chẳng phải là Lưu thái thái sao?

Bọn họ vừa mới thoát khỏi đám người đuổi theo phía sau, đừng bảo tên ngốc này lại dẫn thêm một đám nữa tới đây nhé?!

Tiết Nhàn đang treo cổ trên miệng túi Huyền Mẫn nghe thế thì như xác chết vùng dậy, ngẩng đầu nhìn Lưu Xung, theo bản năng hỏi một câu: "Người đâu?"

"Ta đuổi theo, bà nội đi rồi." Tên ngốc vẻ mặt thảm thiết, giọng điệu nghe vào tai có chút nôn nóng, thậm chí còn không chú ý lời vừa rồi không phải do Huyền Mẫn hỏi: "Bà không thấy ta, ta tìm không thấy bà, làm thế nào cũng không tìm thấy."

Hắn vặn vặn ngón tay của mình, thoạt nhìn cực kỳ uể oải. Hắn ôm lấy đầu, nhìn chằm chằm ngoài cửa hông một hồi lâu như muốn mòn con mắt, lại suy sụp nói: "Ta định khiến bà nội theo ta trò chuyện......."

Tiết Nhàn cân nhắc lời mà Lưu sư gia nói với bạn lão, Lưu thái thái hẳn đã qua đời rồi, theo như lời đồn đãi trong thôn thì là bị cha mẹ Giang Thế Ninh chữa bệnh sai mà chết. Sau khi lão thái thái qua đời, y đường Giang gia gặp hỏa hoạn, cháy hết sạch.

Giang Thế Ninh chết đã ba năm, vậy Lưu lão thái thái chết ít nhất cũng ba năm rồi.

Kẻ ngốc phần lớn đều cứng đầu cố chấp, xem ra, hắn thật sự ngày đêm đều suy nghĩ. Ba năm này với hắn có lẽ vô cùng cô tịch đằng đẵng.

"Đi thôi." Huyền Mẫn lạnh nhạt vẫy tay với hắn một cái, dứt lời liền hướng đến gian phòng cũ nát kia, không chần chừ do dự.

Có lẽ cái mặt cao tăng khí chất của hắn quá mức hù người, hoặc cũng có lẽ do hắn hành động ngay khiến người ta không kịp nghĩ nhiều. Tên ngốc Lưu Xung theo bản năng vội vàng đi theo, thất tha thất thểu đuổi tới sóng vai cùng Huyền Mẫn, ấp úng nói: "Ta...... Ta muốn tìm bà nội."

"Vội cái gì, về phòng trước đã." Tiết Nhàn nhịn không được bèn nói dối.

Lưu Xung nhẫn nhịn, lại nói, "Ta vẫn...... vẫn vội lắm."

Tiết Nhàn nói dứt khoát: "Nhịn đê!"

Lưu Xung nhìn chằm chằm cái mặt lạnh như băng của Huyền Mẫn trong chốc lát, hình như hơi sợ. Hắn nhịn được hai bước, lại đánh bạo rầm rì nói: "Sao ngươi nói mà không cần mở miệng thế?"

Huyền Mẫn: "........"

Tiết Nhàn mở mắt nói dối: "Phúc ngữ (Tiếng bụng), à, nói ngắn gọn là dùng bụng nói chuyện đó."

Tròng mắt Lưu Xung di chuyển chậm rì, ánh mắt dừng lại trên phần bụng Huyền Mẫn.

Huyền Mẫn: "........"

Đang nói chuyện thì bọn họ đã đến trước cửa phòng, chỉ cần vượt qua cánh cửa này là có thể thoát khỏi trận cục đi ra ngoài.

Huyền Mẫn không do dự, dứt khoát nâng chân, cùng lúc đó kéo theo Lưu Xung đang cách sau hắn nửa bước. Lưu Xung lảo đảo, một chân bước qua ngưỡng cửa.

Ngay khi một chân kia của Lưu Xung cũng định nhấc lên, một tiếng "Đốc đốc" không biết từ nơi nào truyền đến, cực kỳ giống tiếng thứ gì đó đang gõ vào nền đá.

"Hả?" Lưu Xung đời này có lẽ chưa từng phản ứng nhanh như vậy.

Cái chân đang nâng lên của hắn khựng lại, theo bản năng kêu một tiếng "Bà nội", rồi sau đó vội vàng thu lại cái chân đang định bước qua cửa, quay đầu xông ra ngoài.

"Nè! Khoan đã!" Tiết Nhàn không khỏi hô.

Y nhìn thấy Huyền Mẫn nâng tay có vẻ muốn túm tên ngốc kia lại, nhưng vừa nâng được một nửa, y liền nghe được một tiếng "Keng ——" vang lên trong đầu, trước mắt lúc này tối sầm, sau đó là một trận trời xoay đất chuyển.

Chỉ trong nháy mắt, cảnh tượng trước mắt đã hoàn toàn thay đổi —— Bọn họ đứng bên cửa phòng, trước mặt là Giang Thế Ninh mặt đang tái xanh, Lưu Xung thì không thấy bóng dáng.

Hiển nhiên, bọn họ đã thoát khỏi trận cục. Mà một khắc cuối cùng trước khi thoát thân, Lưu Xung lại chạy mất, do đó vẫn bị giữ trong trận cục.

"Các ngươi cuối cùng cũng đi ra......" Giang Thế Ninh thấy bọn họ toàn vẹn trở về thì thở phào nhẹ nhõm. Song khẩu khí vẫn chưa thả lỏng thì lại cao lên, "Lưu đại công tử và Lưu sư gia đâu? Vẫn bị vây ở trong như trước à?"

Huyền Mẫn gật đầu, sau đó không nói một lời, quay đầu bước vào trong phòng.

Hắn không mở miệng, Giang Thế Ninh cũng không dám nói gì, chậm rì theo sau Huyền Mẫn, đứng ở mép cửa phòng, nhìn Huyền Mẫn ngồi xổm xuống trước đinh đồng và phù chú trên mặt đất.

Giang Thế Ninh chẳng biết gì về mấy thứ đồ này, Tiết Nhàn thì không như thế, y coi như là cũng có biết một hai.

Có hai loại phương pháp đơn giản để phá trận cục, thứ nhất là từ trong ra ngoài, thứ hai là từ ngoài vào trong.

Bị nhốt trong tù thì đương nhiên phải tìm cửa nhà tù. Nếu đang ở ngoài trận cục, muốn thả người đang bị nhốt bên trong ra, thì phương pháp đơn giản nhất chính là hủy trận cục này.

Đương nhiên, phá hủy trận cục thì cũng cần chú ý, Tiết Nhàn nghĩ thế. Dù sao mấy kẻ chuyên ăn cơm quỷ thần cũng phải dựa vào việc bày trận giải cục mà sống, cứ tùy tiện là giải được thì người ta sống kiểu gì?

Y vừa thấy Huyền Mẫn ngồi xuống trước tấm hoàng phù, nhất thời tinh thần tỉnh táo, rướn cổ mở mắt, muốn xem xem con lừa trọc này rốt cuộc giải cục như thế nào, có thể lôi ra bản lĩnh gì.

Vươn tay rồi vươn tay rồi!

Tiết Nhàn nói thầm trong lòng, không chớp mắt nhìn Huyền Mẫn vươn tay về phía tấm hoàng phù trên mặt đất, rồi sau đó, nắm cây đinh đồng cắm bên trên.

Định cắt tay lấy máu à?

Hay có lẽ đây chỉ là bước đầu thôi?

Tiết Nhàn vừa nhìn không dám thở mạnh, vừa âm thầm suy đoán.

Kết quả, chỉ thấy ngón tay Huyền Mẫn dùng lực, rút cây đinh đồng trên đất ra, xé tấm hoàng phù.

Tiếp đó.......

Hắn rút cây đinh thứ hai, xé lá phù thứ hai.

Sau đó là cây thứ ba.

Sau đó, chẳng có sau đó nữa.

Tiết Nhàn: "........"

Y nhìn Huyền Mẫn dùng cách phổ thông nhất phá hủy đinh đồng và hoàng phù, còn không chút hoang mang phủi phủi tay, biểu tình trên mặt y như chết cha chết mẹ, như thể vừa một ngụm uống cạn nước hoàng tuyền. Y không biết đám thần côn khác mà thấy cảnh này thì còn muốn sống hay không, dù sao y cũng chẳng thiết sống nữa.

Huyền Mẫn đứng dậy đi ra khỏi phòng, phủi bụi trên bàn, lấy đồ đánh lửa từ trong góc bàn ra, sát nhẹ lên tường để đánh lửa, sau đó không chút khách khí đốt sạch ba lá phù kia.

Đương nhiên, đối với Tiết Nhàn đã "không muốn sống" nữa, từng bước này y nhìn cũng chẳng thèm nhìn.

Nhìn bộ dáng của con lừa trọc này thì có vẻ đã phá được trận, vậy thì chắc sắp nghe thấy tiếng tên ngốc Lưu Xung kia kêu oai oái rồi.

Nhưng mà, thời gian chừng một chén trà trôi qua, Lưu Xung và Lưu sư gia vẫn chưa xuất hiện.

Tiết Nhàn thò cổ đưa mắt nhìn ngoài cửa, lại nhìn vào trong phòng, trừ Giang Thế Ninh ra thì ngay cả một bóng quỷ cũng chẳng thấy.

——

Không thành công sao? Hay là lừa trọc đang thừa nước đục thả câu?

Theo như lúc trước thì sở dĩ căn phòng này mang âm khí nặng như thế, một nửa là bởi vì bố trí Trừu hà nhập hải cục, một nửa là bởi vì nơi này là Tử môn.

Nhưng mà, hiện giờ Tử môn đã đảo ngược thành Sinh môn, Trừu hà nhập hải cục cũng đã bị con lừa trọc này dùng phương thức đơn giản thô bạo nhất phá hỏng rồi, nhưng mà âm khí trong phòng vẫn như cũ không hề có vẻ sắp tiêu tán.

Ngoài phòng nắng sớm chiếu rọi từ phía Đông vào trạch viện Lưu gia. Bởi có tường phong hỏa che nên trước gian phòng này hình thành một cái bóng lớn, một nửa nóc nhà hiện ra chỗ sáng, một nửa lấp trong góc tối, tựa như âm dương tương giao.

"Aiiii......."

Tiết Nhàn ngẩng đầu nhìn Giang Thế Ninh: "Tự dưng thở dài cái gì? Kẻ bị vây trong trận cục cũng đâu phải ngươi."

Giang Thế Ninh vẻ mặt vô tội: "Ta có thở dài đâu, tiếng vừa rồi không phải của ngươi à?"

Tiết Nhàn trả lời chắc như đinh đóng cột: "Đương nhiên không phải! Từ trước đến nay ta chưa từng thở dài, nghe sầu chết."

Giang Thế Ninh: "........"

Tiết Nhàn: "........"

Hai người đột nhiên im bặt, liếc nhau, sau đó chậm rãi dời ánh mắt đến trên mặt Huyền Mẫn.

"Aiiii........."

Lại là một tiếng thở dài cực khẽ, nhưng Huyền Mẫn lại chưa từng mở miệng. Dù hắn có mở miệng thì hai tiếng vừa rồi cũng không ai cho là do hắn phát ra, bởi vì tiếng thở ban nãy kéo dài, âm cuối hơi run, khí tức vô lực, vừa nghe là biết âm thanh của người già, không thể nào là do Huyền Mẫn phát ra.

"Hình như là lão thái thái." Tiết Nhàn suy đoán.

"Các ngươi có cảm thấy đó không giống tiếng thở dài không?" Giang Thế Ninh vừa khua chân múa tay vừa nói: "Mà giống như đang mệt........ Mấy người già thân hư thể nhược khi đi đường xa hay mang vật nặng, mệt phải thở gấp nhưng khí lực lại không tốt, thì sẽ phát ra âm thanh như thế, giống tiếng thở dài nhưng vẫn hơi khác."

Hắn nghĩ thoáng một lát, lại nói: "Người này khí âm khốn cùng, yếu ớt vô lực, là người mang bệnh."

"Chỉ một tiếng thở dài run run như vậy mà cũng có thể đoán ra được thế ư?" Tiết Nhàn nhìn hắn không quá tin tưởng.

Giang Thế Ninh: "Nếu cha mẹ ta ở đây thì còn có thể nghe chuẩn hơn nữa."

Tiết Nhàn "Ồ" một tiếng, không nói thêm nữa, trong đầu lại đang suy tư.

Lão thái thái? Mệt phải thở dốc? Còn mang bệnh?

Hắn nói như vậy, quả thực cũng giống lắm.

Trong đầu Tiết Nhàn bỗng nhiên nhớ tới một người, y nâng cái móng vuốt giấy vỗ bôm bốp vào người Huyền Mẫn, còn sợ mình dùng lực không đủ mạnh, vừa vỗ vừa lên tiếng hô: "Lừa trọc, nhìn ta nè!"

Huyền Mẫn nghe vậy bèn cúi đầu.

Tiết Nhàn ngửa mặt: "........."

Sau một lát, Tiết Nhàn lại nghẹn, cuối cùng vẫy tay xua đuổi: "Mà thôi, ngươi đừng nhìn nữa, thu mắt về đi."

Huyền Mẫn: "........." Lần đầu hắn nghe nói mắt còn có thể thu được, nghiệp chướng này đúng là không biết phân rõ phải trái.

Kỳ thực hắn có điều không biết, nửa đời trước Tiết Nhàn kiêu ngạo đã quen, muốn lên trời là có thể lên trời, y luôn nhìn xuống kẻ khác chứ chưa từng bị kẻ khác nhìn xuống như thế bao giờ. Lúc trước Huyền Mẫn tình cờ liếc y một cái thì còn được, nhưng giờ nhìn xuống như thế, quả thực y có chút ăn không tiêu.

Rồng, đều muốn giữ thể diện.

Tiết Nhàn không nói gì, thời điểm này phải giữ thể diện.

Song Huyền Mẫn vẫn chưa thu mắt như ước nguyện của y, mà vẫn đối mặt nhìn y bằng ánh mắt nặng nề như cũ.

Thật không biết điều...... Tiết Nhàn căm giận nghĩ.

Y dùng cái mặt "chết không nhắm mắt" gai mắt kia, trợn mắt ngoài cười nhưng trong không cười trừng Huyền Mẫn, rồi sau đó chuyển mình, quay ót về phía Huyền Mẫn nói: "Ta muốn nói là Lưu lão thái thái........ Ngươi có từng nghe có loại phương pháp trấn trạch cực kỳ khốn nạn này chưa? Lúc trước ta từng nghe được trên phố, nói là nếu trong nhà có người già qua đời, đem họ trấn dưới phòng trong nhà thì con cháu có thể sung sướng dài lâu."

Cái giống con cháu gì mà lại nghĩ ra được trò tàn ác này thế không biết?

".........." Tên thư sinh Giang Thế Ninh chỉ cảm thấy lễ nghĩa liêm sỉ mình học hơn mười năm đều bị phá nát.

"Có." Huyền Mẫn trầm giọng đáp, "Tên của nó là Trúc Âm Cơ, sinh hồn bị trấn dưới phòng sẽ trở thành âm thần hộ trạch. Nếu kết hợp với phong thủy cục thì hiệu quả càng cao."

Khi họ đang nói chuyện, lại một tiếng thở dài run rẩy vang lên.

Nếu nói hai tiếng lúc trước nghe còn hơi mơ hồ thì tiếng này phát ra rõ ràng hơn, có thể đoán được vị trí.

Ánh mắt Huyền Mẫn đảo qua một góc tường bên tay phải, cất bước đi tới.

Vàng giấy trên đất bày tán loạn, che khuất hơn phân nửa nền đất, vậy nên lúc trước bọn họ chưa từng chú ý dưới đống vàng giấy có thể có huyền cơ. Huyền Mẫn ngồi xổm xuống cạnh góc tường, từ chỗ này, vừa vặn có thể thấy được chiếc tủ gỗ năm ngăn, ba cây đinh đồng và hoàng phù.

Huyền Mẫn nâng tay gạt vàng giấy, gập cong ngón trỏ, lấy khớp ngón tay gõ xuống đất hai cái.

Cốc cốc ——

Âm thanh trống rỗng dị thường, vừa nghe liền biết có khoảng trống.

"Rỗng!" Tiết Nhàn và Giang Thế Ninh gần như đồng thời mở miệng.

Huyền Mẫn nhìn lướt qua bốn phía, thấy một khe hở ở sát tường. Hắn nhìn theo khe hở, cuối cùng nhìn đến mối ghép bốn cạnh ngang dọc, vừa khéo là một phiến đá vuông rộng chừng bốn bàn tay.

"Mối ghép này........" Giang Thế Ninh vươn tay thử, "Dù sao đầu ngón tay nhất định không lọt vào được."

Bốn cạnh mối ghép đều cực kỳ hẹp, nếu ngón tay không lọt thì có nghĩa không nhấc lên được. Nếu không nhấc được phiến đá này lên, thứ giấu bên dưới đương nhiên cũng chẳng thấy được.

Tiết Nhàn nhìn tay quỷ xanh trắng của Giang Thế Ninh, lại nhìn bàn tay trắng thon dài của Huyền Mẫn, cuối cùng cố gắng mở miệng nói, "Tránh đi, ta có thể lọt qua mối ghép này, ta hạ mình trượt vào giúp các ngươi từ trong."

Ta hạ mình........

Giang Thế Ninh cảm thấy cái vị kỳ tài dùng từ này quả thực cực kỳ không biết xấu hổ.

Tiết Nhàn nói xong thì không dong dài nữa mà thả lỏng cổ, từ miệng túi Huyền Mẫn bay ra ngoài.

Huyền Mẫn cũng không đi quản nghiệp chướng này nữa, mặc cho y trượt đến mối ghép. Khi Tiết Nhàn chui ra, hắn thò tay lấy một bao vải từ trong túi ra, mở lớp ngoài, lộ ra lớp trong. Bao vải từ trái sang phải xếp một hàng dài châm bạc khác nhau. Cây dài thì khoảng chừng từ xương cổ tay đến gốc ngón tay, cây ngắn chỉ tầm hai đốt tay.

Trên đầu mỗi cây châm có vẻ đều khắc hoa văn, có điều quá nhỏ nên không thấy rõ lắm. Giang Thế Ninh ở bên cạnh chỉ có thể thấy đại khái, cũng ngại đến gần nhìn rõ.

Huyền Mẫn rút một cây từ trong bao vải ra, cầm trong tay, số còn lại thì cất về trong túi.

Tiết Nhàn đang bận rộn, khi y đang vất vả trượt đến mép phiến đá, chuẩn bị chui vào khe đá thì bỗng một bàn tay từ trên trời giáng xuống, nắm lấy đầu y kéo trở về.

Y chẳng cần nhìn cũng biết đây là tay của tên khốn nào!

Tiết Nhàn: "........Lừa trọc kia, ngươi làm bậy nhất định sẽ gặp báo ứng!"

Huyền Mẫn thản nhiên nói: "Xin đợi đại giá."

Dứt lời, hắn đặt Tiết Nhàn đang tức tối vì bận rộn toi công về trong túi, cắm cây châm bạc trong tay vào khe đá, rồi sau đó cạy mạnh lên.

Tiếng phiến đá ma sát trống rỗng từ từ vang lên, cây châm trông như dễ gãy kia thế mà thực sự có thể cạy phiến đá lên. Ngón tay Huyền Mẫn thuận thế cầm lấy mép phiến đá, xốc toàn bộ phiến đá lên.

Trong nháy mắt, vô số tiếng gào khóc chói tai hoặc u oán hoặc thê lương vang lên, tựa như một cơn sóng gió động trời ập đến.

Tiết Nhàn chỉ cảm thấy ngực như đụng phải sức mạnh của vạn quân, bị đâm cho không biết Đông Tây Nam Bắc. May mà y chỉ là một mảnh giấy da, bằng không thì tim gan phèo phổi đã bị đâm cho lòi hết ra rồi.

Tiếng kêu sợ hãi không chút hình tượng của Giang Thế Ninh và tiếng rên khó thở của Huyền Mẫn đồng thời rót vào tai y. Chờ đến khi y phục hồi lại tinh thần, Giang Thế Ninh đã bị đâm cho lăn đến sát tường, "Phụt" một tiếng, hiện nguyên hình, một người giấy mỏng manh, dở sống dở chết nằm trên mặt đất.

Mà Huyền Mẫn cũng nâng tay xoa ngực một chút, ho khan vài tiếng, mới dần dần khôi phục.

"Đó là thứ gì?" Tiết Nhàn triệt để mất hết sức lực, chỉ có thể treo nửa người trên miệng túi.

Y hữu khí vô lực ngóc đầu dậy, nhìn về phía địa động hình vuông kia. Chỉ thấy trong địa động vừa lộ ra có hơn phân nửa là đất vàng, có thể mơ hồ thấy được một sợi xích sắt vùi lẫn trong đất, trên xích có bọc một lá hoàng phù, kì lạ là, sợi xích sắt này còn đang chuyển động.

Huyền Mẫn cau mày nhìn nền đất vàng ẩm ướt, sau đó ngẩng đầu tìm kiếm trong phòng một phen.

Tiết Nhàn khó hiểu nhìn hắn đứng dậy, đi đến bên bàn, tìm được một cái bút trụi lông quá nửa, bấy giờ mới quay lại địa động, cầm bút gạt sạch đống đất vàng ra.

"........" Tiết Nhàn cũng đến là phục lừa trọc, âm thần cười nhạo nói: "Để ý quá mức rồi đấy, đụng phải đất thì ngón tay sẽ nhão ra chắc?"

Đất vàng nhanh chóng bị Huyền Mẫn quét đi, lộ ra thứ cất giấu bên dưới.

"Đây là........ cối xay?" Tiết Nhàn chần chờ nói.

Nhìn hình dạng này xem, đá tảng hình tròn ở giữa có lỗ, bên dưới có bệ đỡ, mặt bên còn có một thanh cán ngang, hiển nhiên là cối xay. Có điều cái cối xay này quá nhỏ, chẳng lớn hơn bàn tay là bao, cối cũng không giống bình thường mà có khắc hai đoạn phù văn phức tạp. Một đầu xích nối ở đáy cối, đầu kia thì nối ở cán quay.

Không có đất vàng chặn lại, xích sắt trực tiếp va vào cối xay đá, chậm rãi chuyển động, phát ra tiếng "Ầm —— Ầm ——". Mỗi khi nó chuyển động một tấc, cán quay lại dịch một phần, như thể bên cạnh cái cối xay rỗng không này có người ngày đêm không nghỉ mà đẩy cối.

"Lưu lão thái thái?" Tiết Nhàn theo bản năng kêu một tiếng.

"Aiiiii......."

Tiếng thở dài cực nhọc kia lại lần nữa vang lên..........

loading...